Top 123 bài thơ tình tháng 5 đầy cảm xúc 2018

Tháng 5 về, mang theo cả những khoảnh khắc chớm hạ xao xuyến. Nắng chưa gắt, trời chuyển dần xanh trong, và những bông bằng lăng cùng phượng vĩ khẽ nở trong cơn mưa rào bất chợt. Tháng 5 tựa như một bài thơ – một bài thơ mùa hạ đầy những cảm xúc, gợi nhớ những kỷ niệm.  Những chùm thơ tình tháng 5 hay nhất những hình ảnh đẹp nhất của tháng 5.

Có lẽ chỉ cần mỗi lần mùa hạ đến, mỗi khi tháng 5 cùng sắc hoa đỏ trở về, trong ta cũng như thể có một mùa hạ đầy kỷ niệm trở lại. Và nhắc đến mùa hạ – là mùa thi – là áo trắng – là những vụng dại đầu đời nhớ mãi. Có lẽ vậy mà trong chùm thơ tình tháng 5 hay nhất không thể thiếu những hình ảnh tà áo trắng tung bay, mùa thi hay hình ảnh những cô cậu học sinh chia tay nhau.Hình ảnh quá đỗi thân quen với mỗi người chúng ta. Để đến khi đọc lại những vần thơ đó, khiến trái tim tâ cảm thấy bùi ngùi.

Nhắc đến mùa hạ, làm sao quên được sắc tím từng in trong mắt bao lứa học trò – sắc tím hoa bằng lăng. Và cũng tựa như màu tím thủy chung ấy – có một cô gái mang trong mình nỗi nhớ tha thiết, say đắm như loài hoa bằng lăng. Để mỗi độ tháng 5 về – dường như cả loài hoa nọ cũng nhớ thương cùng cô. Màu tím ấy khiến cả những vần thơ cũng trở nên mơ mộng hơn bao giờ hết.

Tháng năm về, có biết bao nỗi nhớ, đã không ít người đặt tên cho tháng năm là tháng năm nhớ. Một tháng năm với những nỗi nhớ cháy bỏng, cứ ngân lên mỗi khi tiếng ve gọi hè về. Tháng năm về xanh xao những hàng cây, miên man trên những con phố, tháng năm về dịu dàng với cơn mưa mùa hạ, ồn ào với tiếng ve trên những tán lá xanh, tháng năm về có một nỗi buồn, rì rào nỗi nhớ, tháng năm về gửi nỗi nhớ trong màu nắng chói trang.

Cứ thế, những hình ảnh đẹp đẽ đó in sâu vào những bài thơ tình tháng 5 hay nhất. Mượn những hình ảnh cây phượng vĩ, cây bằng lăng, hay hình ảnh tà áo tung bay khiến những vần thơ trở nên lãng mạn hơn bao giờ hết.

BÀI THƠ: CHÀO THÁNG NĂM

Thơ: Vũ Nguyên

Rộn ràng tiếng nhạc ve ve
Một trời phượng nở đón hè đã sang
Tháng năm nắng tắt muộn màng
Tà dương buông muộn trăng vàng lẵng lơ
 
Tháng năm tiếng quốc đợi chờ
Gọi bày lảnh lót trong ngờ ngợ đêm
Ngoài đồng lúa đã độ chiêm
Năm giờ trời đã nắng lên cao rồi
 
Cánh diều cùng gió chơi vơi
Sợi dây cước níu lúc vời vợi cao
Tiếng ve nức nở nghẹn ngào
Phượng hồng đỏ thắm xin Chào Tháng Năm.

BÀI THƠ: VỀ VỚI THÁNG NĂM

Thơ: Trần Thế Phương

Anh lại về với cái nắng tháng năm,
Thăm lối cũ con đường xưa em đợi.
Gió thổi qua cầu mang buồn vời vợi,
Chỉ một lần…lỗi hẹn đến nghìn sau !
 
Chiếc nón ngày nào giờ đã úa màu,
Nghiêng nửa má suốt một thời con gái.
Trang thư cuối em ép nhành hoa dại,
Mãi bây giờ còn tê tái ngẩn ngơ.
 
Cánh phượng hồng buổi ấy dệt nên thơ,
Có biết đâu đọng đôi bờ chia biệt.
Và cứ mỗi mùa phượng thay lá biếc,
Anh chìm vào dòng nuối tiếc bâng khuâng !
 
Trên dòng sông ai có tắm hai lần,
Anh đã thả trôi khung trời kỷ niệm.
Bến xưa lục bình giăng đầy sắc tím,
Anh lại về tìm kiếm với tháng năm .

 
Tôi tặng em bài thơ tình mùa hạ (Giacmo Tuyettrang)

Tôi tặng em bài thơ tình mùa hạ
Có chút lá vàng rớt nhẹ quanh sân
Nhớ về em, mà trong dạ bâng khuâng
Cảnh cũ đây mà bóng người xa mãi.

Nhiều năm rồi tôi mới quay trở lại
Đơn lối về trên con phố năm xưa
Chỉ mình tôi lặng ngắm những hạt mưa
Ướt tóc mây, kỉ niệm nào chợt đến.

Nụ cười em, nét duyên thầm dễ mến
Con đường nào in dấu gót hài sen
Bàn tay ai ve vuốt mái tóc mềm
Má ửng hồng trong chiều phai nhạt nắng.

Tôi nhớ em từng đêm thao thức trắng
Canh vắng buồn, ký ức cứ quẩn quanh
Hạnh phúc nào sao nhoà nhạt phai nhanh
Em và tôi giờ chỉ là quá khứ.

Trái tim côi, tôi nào đâu cất giữ
Trả lại người phút nồng ấm bên nhau
Nghĩ về em tim bỗng thấy đớn đau
Đành vội viết vài dòng thư trao gửi.

Một lá thư được viết bằng những vần thơ đầy cảm xúc. Có lẽ chỉ cần mỗi lần mùa hạ đến, mỗi khi tháng 5 cùng sắc hoa đỏ trở về, trong ta cũng như thể có một mùa hạ đầy kỷ niệm trở lại. Và nhắc đến mùa hạ – là mùa thi – là áo trắng – là những vụng dại đầu đời nhớ mãi. Mời các bạn cùng trở lại tháng 5 học trò với tác giả Cá Kho qua bài thơ.

 

Tháng 5, tôi tặng em bài thơ tình mùa hạ


Tháng 5 về xôn xao mùa nắng (Cá Kho)


Nếu một ngày em chợt hỏi tháng 5.
Nắng có về vương mình trên mái tóc.
Mang hạ về đi qua miền kí ức.
Cơn mưa chiều xóa vạt nắng phôi pha.

Tháng 5 về cho ngày tháng vội qua.
Em còn nhớ căn phòng ngày xưa ấy.
Cánh cửa phòng thi, mặt bàn cùng trang giấy.
Hòa mình vào giọt nắng phía trời cao.

Tháng 5 về những nỗi nhớ xôn xao.
Mang bao yêu thương ngày xưa chưa kịp trả.
Để tháng 5 giờ đây trôi hối hả.
Giục em về mùa ấy có còn trăng.

Tháng 5 về, gọi nỗi nhớ xa xăm.
Mùa đổ lá, xà cừ chẳng xanh nữa.
Em nghe không, mùa nắng thì thầm gõ cửa.
Xôn xao gió về, gọi hạ tiễn mùa trăng.

Tháng 5 về, mang sắc tím bằng lăng.
Loa kèn đã thôi không còn trắng nữa.
Phố hết trở mình, lặng im và bớt cựa.
Tháng năm… mưa ta xóa bóng nhau rồi.

– Tháng 5 về …Với những ai đã qua rồi cái thời nhặt cành hoa ép vào trang vở ấy, khi ánh mắt bắt gặp màu đỏ cháy của chùm hoa phượng vĩ sẽ làm sống dậy trong chúng ta những khoảng trời, những mảng kí ức đẹp.

– Tháng 5 về …Đã qua rồi cái tuổi “nhất quỷ nhì ma”, qua rồi những ngày lê la cùng bạn bè hết quán vỉa hè này tới quán vỉa hè nọ, nào bánh tráng trộn, xoài ngâm, trà chanh chém gió…. Những ngày trốn học thêm cùng bạn bè đi coi phim hay lang thang đâu đó,những ngày quậy phá, “đình công” để cả lớp được “ngồi” trong sổ ghi đầu bài.

– Tháng 5 về …Qua rồi cái thời quên tập vở, không học bài, lòng nơm nớp lo sợ khi phải lên bảng trả bài cũ, những lần kiểm tra với tinh thần “đoàn kết là sống chia rẽ là chết”… mà mỗi người chúng ta đã đi qua đều lưu giữ lại trong một ngăn đẹp đẽ của kí ức.