THÁNG 4 LÀ LỜI NÓI DỐI CỦA EM

1. Những cánh hoa phai tàn thật nhanh, em có bay xa, em có đi xa mãi 
Tháng tư đôi khi thật mong manh để mình nói ra những câu chân thật 
Giá như tôi một lần tin em cô gái tôi thương nay hóa theo mây gió 
Để lại tháng tư ở đó 

2. Những kỉ niệm phai tàn thật nhanh em đã bay xa em đã đi xa mãi 
Tháng tư đôi khi thật mong manh để mình nói ra 
Giá như tôi một lần tin em cô gái tôi thương nay hóa theo mây gió 
Để lại tháng tư xa mãi 
Để lại tháng tư mình anh

3. Tháng 4, mình lê la vỉa hè đến tối muộn. Uống cạn ba ly trà đá mà cổ vẫn khô khốc. Gọi thêm ly thứ 4, bà chủ quán nhìn, ánh mắt cảm thông: “Nhà trọ nóng quá hả?” Tháng 4, cô bạn đồng nghiệp điệu đà xếp váy cất tủ, cũng quần jeans, áo thun, trùm mấy lớp áo chống nắng như ai. 

4. Tháng 4, trời đứng gió. Mình cục cựa mãi vẫn không tài nào ngủ được. Vì cúp điện và cũng vì chập tối lỡ chiều chuộng bản thân bằng một cốc café thơm lừng. Mình vốn khó ngủ, cũng đã bỏ thói quen uống café sau đợt té xe khiến tim đập chậm hơn người bình thường chừng chục nhịp.

5. Gió tháng Tư không lạnh cắt như mùa đông nào anh còn em nhưng cái lạnh của gió tháng Tư như muốn xóa tan từng mảnh vỡ con tim anh.

6. Cơn gió thoáng qua khiến tim anh héo hon và đau nhói. Vì anh quá yếu mềm hay anh trẻ con? Gió tháng Tư không lạnh cắt như mùa đông nào anh còn em nhưng cái lạnh của gió tháng Tư như muốn xóa tan từng mảnh vỡ con tim anh.

7. Mưa đêm, cơn mưa trong đợt gió lạnh tháng Tư. Cơn mưa anh còn em là mưa của sự trong lành, của sự mát mẻ, gột rửa những phiền muộn.

8. Cơn mưa tháng Tư không em, mưa gieo rắc bao nỗi u buồn, là mưa hay là nước mắt của nỗi cô đơn sâu thẳm. Mưa đêm, rơi nhiều hơn mang theo những cơn lạnh và nỗi buồn, mưa đêm sao không rửa trôi những gì còn lại của em trong anh mà mang thêm bao ưu phiền, như muốn kéo đi từng giọt kỷ niệm về em.

9. Tháng Tư sắp qua rồi, cô gái cũng đã an nghỉ được bốn mùa tháng Tư. Lặng lẽ quay về anh vẫn chỉ có tháng Tư, gió, lá, mưa và những mảnh ký ức về người con gái anh yêu. Một chút vô tình đã khiến anh mất em mãi mãi, chỉ còn anh với những hoài niệm và trái tim vụn vỡ, không đủ nguyên vẹn để đón nhận một tình yêu mới.

10. Tháng Tư sắp qua rồi, cô gái cũng đã an nghỉ được bốn mùa tháng Tư. Lặng lẽ quay về anh vẫn chỉ có tháng Tư, gió, lá, mưa và những mảnh ký ức về người con gái anh yêu. Một chút vô tình đã khiến anh mất em mãi mãi, chỉ còn anh với những hoài niệm và trái tim vụn vỡ, không đủ nguyên vẹn để đón nhận một tình yêu mới.

11. Tháng 4, suy ngẫm một chút cho mình, cho người, cho mùa đi qua. Xin bước chân người đi qua đời cứ nhẹ nhàng và tĩnh lặng như thế, đừng làm vỡ nát bông hoa loa kèn tinh khôi, đừng làm xao lòng mong đợi. Cũng đừng đi qua con đường quen, bởi ký ức thì mãi là ký ức chẳng thể nào quên đi được, có chăng nó chỉ ngủ yên. Vết thương nào rồi cũng phải khép miệng, phải không?

12. Tháng 4, Người ta chờ đợi một loài hoa của vội vàng, một loài hoa không mùi, không vị trắng ngần sắc sưa hay chờ đợi quá khứ, chờ đợi ký ức quay về tha thiết? Cho phép vấn vương với những lý do để sống về những ngày xưa, để sống về một thời ký ức khi ký ức trở thành một phần cuộc sống, có được không? Hay đơn thuần rằng những gì nhanh chóng tàn phai luôn làm người ta tiếc nuối và nâng niu.

13. Lang thang trong ký ức. Để làm gì chứ? Để ru mình, ru tình và ru người, để vết thương khép miệng đi, để ký ức ngủ yên đi đừng làm cho người ta có cớ đến với nhau nữa. Tháng 3 mang cánh hoa sưa đi xa để tháng 4 mang loa kèn trở lại vỗ về, cứ nhẹ nhàng như thế thôi nhé tháng 4!

14. Tháng 4..Thẫn thờ trong không gian nắng nhàn nhạt ấy, mùa hạ bây giờ đi tìm sự khởi đầu mới. Một sự bắt đầu trong hân hoan chờ đón nắng. Một bắt đầu gieo mầm ấm cho hết đông tàn. Cũng như bao con người đang từng ngày đổi thay, con đường này đã chứng kiến những mùa xuân hạ chia xa rồi lại tới. Nó thắc mắc số phận đẩy đưa rồi có cho những người đã nói tạm biệt sẽ gặp lại như khúc giao hưởng của bốn mùa. Và không chỉ có con đường mà một ngôi nhà cổ nơi góc phố cũng mong chờ điều ấy…

15.  Vô tình hay cố ý? Thì hoa cũng sẽ tàn, tuổi trẻ sẽ đi qua, thanh xuân cũng ở lại với ta một lần. Thế nên phải sống cho thật xứng đáng nhé, bạn trẻ!

16. Thời tiết đẹp là khi người ta cảm thấy dễ chịu. Còn thời tiết tuyệt vời là những ngày đẹp hơn cả ta mong đợi. Đó là những ngày tháng 4 của chúng mình. Bỗng thiết nghĩ tháng 4 này chúng ta đừng làm gì thì hơn, hãy cứ bình thản sống và làm mọi điều mình yêu thích. Hãy cứ vi vu khắp phố phường để đi trong cái nắng mới sau một mùa đông dài. Tạm quên mình đang phải chạy đua với thời gian từng ngày từng ngày, cứ cho mình sự riêng tư với tâm hồn khi trái tim còn biết rung động trước mọi thứ. Sẽ có những ngày ta chẳng thiết tha gì, nhưng cũng có những ngày ta thiết tha được sống nhiều hơn.

17. Tháng 4, cái tiết trời như chiều lòng người, mát mẻ, dễ chịu. Âu cũng chỉ là mang thêm chiếc áo khoác mỏng lúc ra khỏi nhà vào sang sớm hay lúc chiều muộn… Tháng 4 bắt đầu là những gánh hàng rong, những chiếc xe đạp cũ kĩ trên khắp những con phố Hà Nội chở đầy một loài hoa: gian đơn, dịu dàng, tinh khôi. Hoa Loa Kèn!

18. Những ngày cuối tháng tư, qua Tổ Chim Xanh ngắm hoa loa kèn nở trắng, lá sấu rụng vàng dọc con đường Phan Đình Phùng rợp bóng cây xanh, và nghe đâu đây bước chân mùa hè đã lướt ngang qua cửa.

19. Những cơn mưa bất chợt ùa về trên phố, tiếng sấm rền vang như báo hiệu một mùa mới sắp về. Phải chăng hạ đang chạm vào từng ngóc ngách, len lỏi vào dòng người tấp nập ngược xuôi. Mùa mới về, mang theo những xúc cảm vẹn nguyên chưa vẩn đục. Và tháng Tư về, gói trọn nỗi nhớ, niềm thương trong màu trắng tinh khôi của hoa loa kèn…

20. Tháng 4, ai đó nói với ta về sự nuối tiếc một mùa hoa của miền Bắc. Vậy chẳng phải mình quá may mắn sao? Giữa bao nhiêu bộn bề của công việc, giữa cái ồn ào đua chen của Sài Gòn, ta gác lại tất cả cho một chuyến đi gói ghém mang về những sắc hoa. Hoa gạo đang nở, phủ trên nền trời xám âm u những ngày gió mùa ở quê một màu đỏ rạo rực. Chỉ cần bấy nhiêu thôi, ta chẳng bao giờ sợ đi lạc giữa những điều thân thuộc của quê hương.